XtGem Forum catalog

TinnhanTin nhan moi (1)

Tình yêu từ điện thoại... Ê có bị gì không mà lại nhá máy
người khác vào giờ này vậy hả,
cần không mai đưa địa chỉ tui
dẫn đi bệnh viện nha, đúng là
không bình thường nói xong nó
quẳng cái điện thoại vào góc rồi ngủ tiếp như chưa có gì xảy ra. Ngủ một giấc tới sáng chưa
kịp nói gì thì nó đã nghe con bạn
cùng phòng nó phàn nàn rồi. nó chúa
ghét cái giọng nói đểu đểu của
con bạn nó. Hôm qua lại cải nhau với ai nữa
hả cưng, hay tương tư anh nào
mà không được gặp mặt nên về
nhà với bộ mặt đưa đám vậy,
nói xong con bạn nó đưa ngay cho
nó cái nhìn đầy xoi mói. Mày biết gì mà nói vậy, tao có giận
ai đâu. Vậy á có thật không đó cô nương
của tôi ơi. Tin hay không là việc của mày ta
không thèm nói nữa tốn sức,
chuẩn bị đi học đây. Vậy á nói sao mà khó tin quá vậy
mày, hôm qua tao nghe mày chửi ai
đó cũng hoành tráng lắm mà còn
hứa hôm nay sẻ dẫn họ đi đâu
nữa đó. Ờ ha giờ nó mới nhớ ra nạn nhân
hôm qua bị nó chửi, nhưng thôi
kệ hắn ta đi ai bảo nha máy mình
làm gì coi như hắn ta xui xẻo đi
quan tâm làm gì. Thôi tao không rảnh mà nói với mày
nữa. Tao chuẩn bị đi học đây, nó không
quên nhìn con bạn nó và nói ngay câu
đúng là đồ mọt sách ngày nào cũng
học hết mày không thấy mệt
hả. Chuẩn bị đi học thì nó thấy có tin
nhắn đến số lạ hoắc, không
biết ai đây hay lại mấy nhỏ bạn
chơi trò nhắn tin nạp danh đây
không biết. Nó mở ra “hôm qua mình bị nhầm
số điện thoại thôi sao bạn nói
mình dữ vậy”. Hazzzzzz. Là chủ nhận của số
điện thoại bị nó chửi. Vẫn là
thói quen đó nó trả lời lại ngay,
uhm thì cứ cho là nhok bị nhầm
số đi, tối qua chị nói gì không
phải thì bỏ qua nha. Uhm, có gì đâu nhưng mà hình như
bạn nhỏ tuổi hơn mình đó. Uhm vậy ah, thôi nha mình đi học
đây. Bye bạn nha, good morning. Hôm nay quả là mệt thật, nó về
phong vứt túi xách xuống giường
và nằm dài ra hơi thở dài thườn
thượt, chú dế yêu của nó lại réo
rắt đổ chuông, với lấy chưa
kịp đưa lên nghe thì đã tút tút tút rồi, nó ngào ngán vứt điện thoại
định ngủ thì lại nghe đổ chuông
lại một số điện thoại lạ nữa,
không hiểu sao mấy hôm nay mình
cứ bị khủng bố hoài vậy, nghĩ
nay là mấy đứa bạn thôi. Thôi cúp nguồn cho yên chuyện. Sao mấy hôm nay toàn gặp
chuyện xui không vậy lại gần thì
học kỳ nữa chứ mệt quá, nó đang
than thân trách phận thì điện thoại
lại đỗ chuông. Trời lại là tên đó nữa sao thích nhá
máy quá vậy hả, nó bực mình khi
bị nhá máy liên hồi như vậy,
được đó vậy thì đừng trách nha. Nó cầm máy lên định gọi điện
để nói người kia đừng nhá máy nó
nữa phiền lắm rồi, nhưng thôi nó
không rảnh, tối nay nó đã mệt
lắm rồi, nó đi ngủ từ sớm
nhưng đâu có được yên với tên nhá máy đâu. Vẫn giờ đó mà sao
đúng hẹn vậy ta 1 giờ sáng lại
bị thức dậy, lần này nó nói
nhiều hơn nhưng nó cũng không
nhớ nỗi nó chửi những gì nữa. Sáng ra nó nhắn ngay một lúc 10 tin
nhắn với nội dung như nhau
“thật ra bạn muốn gì đây tui vói
bạn không thù không oán mà ,hix”. Uhm, vậy bạn cho mình làm quen
đi. Trời lại mấy vụ này nữa mệt
quá đi. Không cho thì vẫn nhá máy đó. Uhm tùy bạn đi mệt. Nó không tài nào ngủ yên được
với tên đó tối nào cũng vậy cũng
giờ đó, lần này nó quyết phục thù
cho bằng được, nó ngủ tới 4
giờ là nó dậy thực hiện chiến
dịch nhá máy lại và nó đã thắng vì tên đó thức khuya nhưng không
dậy sớm đươc. Suốt ngày nhá máy rồi nhắn tin
chửi nhau hoài nó thấy chán rồi.
nghĩ vậy nên hôm nay nó quyết
định sẻ kết bạn cho rảnh nợ,
nghĩ là làm với lại nó cũng không
đủ sức mà thức dậy để nhá máy nữa. Nói chuyện một lúc thì nó
hiểu tại sao người đó lại có số
nó rồi, huhu hóa ra là nó và con bạn
nó có số gần giống nhau, mà con
bạn nó lại là người yêu của bạn
cùng phòng với người nhá máy nó, sao mà trùng hợp quá vậy. Vậy
mà nó cứ nghĩ là đứa bạn nào
chọc nó chứ nên mấy hôm nó tha
hồ mà chửi thôi ai dè là nhầm số
thật. Sau một hồi sent qua sent lại thì
nó biết người đó tên Hoàng học
ở đại học bách khoa Đà Nẵng
khoa công nghệ thông tin là sinh viên
năm 3, cũng không quan tâm mấy nó
cũng giới thiệu sơ qua về nó cho người kia biết vậy là xong hết
bị nhá máy. Nhưng vẫn thói quen đó cứ 1 giờ
là Hoàng lại nhá máy lấy lí do là cho
nó dậy học bài. Linh ngao ngán
không biết khi nào mình mới thoát
khỏi tên này đây, là bạn bè rồi mà
vẫn không tha cho mình hả, mà thôi cũng gần thi học kỳ rồi cứ để nó
gọi mình dậy cũng được khỏi
tốn công hẹn giờ. Vậy là thành
thói quan khi Linh học xong năm 1
đại học về quê nghỉ hè thì cũng
giờ đó Hoàng lại gọi nó dậy. Nói chuyện với nhau lâu Linh cũng
không biết là mình thay đổi cách
xưng hô khi nào nữa. Hầu như ngày nào cũng nói
chuyện với nhau, tối nào cũng
vậy rảnh là Linh lại nói chuyện
qua điện thoại với Hoàng tự nhiên
hai người trở nên thân nhau từ lúc
nào đó, nó ngồi nghe Hoàng kể về mối tình đầu dang dở của mình
và lí do vì sao người đó ra đi Linh
cố gắng an ủi cho Hoàng đở
buồn. Thực ra thì Hoàng chia tay
người yêu được 2 năm rồi mới
quen Linh, nhưng hình như là Hoàng vẫn chưa quên người đó thì
phải. Linh thì khác nó chưa một
lần yêu ai hết vì tính của nó thì ít ai
chịu nổi lắm bề ngoài nó không
nỗi trội gì thêm phần nó nghĩ gì nói
nấy của nó cũng làm cho khối chàng phải đau đầu. Quen Hoàng cũng lâu vậy mà nó
cũng chưa một lần được gặp
Hoàng một con người bằng da
bằng thịt chủ yếu là nói chuyện
qua điện thoại thôi mà sao nó thấy
Hoàng gần gũi với nó vậy. Vậy là gần phải đi học lại rồi,
phải tiếp tục xa nhà rồi, nghĩ
vậy thôi Linh đã thấy nản rồi.
Hôm nay sao Hoàng nói chuyện la
vậy, mà nó cũng không nói được
nhiều vì hôm nay là lể Vu Lang mà cả ngày nay nó đi lên chùa với mẹ
tối nó lại đi lên để tổ chức trò
chơi cho các em bên phật tử, Linh
về nhà đã 10 giờ rồi mở diện
thoại ra thì hộp thư đến đầy ắp
toàn là tin nhắn của Hoàng và nó thật ngạc nhiên và cũng cảm
thấy vui vì Hoàng đã tỏ tình với nó
nhưng nó phải yêu Hoàng như thế
nào đây người mà nó chưa một
lần được gặp mặt. Linh trả lơi tin nhắn của Hoàng,
Linh không đông ý nhưng lí do thì
không thỏa đáng tí nào hết “Linh
sợ rồi tình yêu của Linh dành cho
Hoàng như Ngưu Lang và Chức
Nữ" không bỏ cuộc ở đó Hoàng vẫn xem như là chưa có chuyện
gì xảy ra. Hoàng vẫn nói chuyện
với Linh bình thường rồi có ngày
Hoàng sẻ làm cho Linh tin tình yêu
anh dành cho Linh là thật chứ không
phải ngộ nhận hay là qua điện thoại thì muốn nói gì cũng được. Trở lại ngôi trường đaị học
của mình, trường của nó không
lớn lắm đây chỉ là ngôi trường
của tỉnh thôi nhưng vẫn tốt vì
nó gần nhà hơn so với những
trường đại học khác, vậy là nó lại phải lao đầu vào chuẩn bị
cho kỳ học mới với bao khó khăn
mà theo nó nghĩ chỉ có khi nào cầm
được tấm bằng tốt nghiệp đại
học nó mới hết cơn ác mộng
này, Linh ngao ngán nhìn đống sách vở nằm ngổn ngan trên bàn phải
nó lắc lắc cái đầu rồi thở dài
ngồi xuống dọn dẹp, suy nghĩ
vẫn vơ bổng Linh ngừng lại nó
nhớ có lần Hoàng nói nhà anh cũng
gần trường đại học của nó không biết anh có nói thật không
nữa,nó thầm ước đó là sự thật
vì hơn hết nó muốn gặp một
Hoàng một con ngừoi bằng da
bằng thịt chứ không phải là qua
điện thoại như thế này. Ê làm gì mơ đơ ra vậy cô nương.
Giật mình ngẩn đầu lên hóa ra là
nhỏ bạn cùng phòng. Sao cứ như là ma vậy đồ mọt
sách, mày không lên tiếng từ xa
được à. Haha tao mà lên tiếng từ xa thì làm
sao bắt gặp được cảnh có
ngừoi đang bị tương tư hả,
nhìn giọng cười của nhỏ bạn
mà nó tức nghẹn không nói được
gì hết. Linh nghĩ không biết sao mà tính khí
của hai đứa hoàn toàn trái ngược
nhau mà lại chơi thân với nhau
như vậy chứ chắc là lại quy
luật bù trừ đây.Thôi tao dọn tiếp
cho xong đây nói với mày chỉ làm tao mệt thôi. Nó cuối xuống sếp
lại mấy cuốn vở cho ngay ngắn.
Xắp sếp xong thì cũng đã trưa rồi
lúc này nó mới bật điện thoại lên
có tin nhắn của Hoàng cũng là mấy
câu hỏi quen thuộc đó thôi nhưng sao nó thấy ấm áp khi đọc nhưng
dòng chữ đó không biết. Hôm nay nó đi học về mà thấy
buồn quá vì sinh nhật nó mà Hoàng
không nhớ gì hết. Không một tin
nhắn chúc nó dù chỉ là một câu,
không lẻ những lời Hoàng nói với
nó là dã dối sao. Linh tự an ủi mình, mà thôi mình là gì của ngừoi ta mà
bắt họ phải quan tâm chứ. Sinh
nhật nó được tổ chức hết sức
đơn giản khách mời chủ yếu là
mấy nhỏ bạn chơi trong nhóm
thôi. Linh cầm điện thoại lên và buồn rầu nghĩ đã 7 giờ tối rồi à
nó chỉ mong là thời gian đừng trôi
nhanh như vậy. Vậy là ngày hôm
nay gần hết rồi à, nó vẫn chưa
nhận được gì từ Hoàng mà. Hay là anh bận học nên quên nó tự
an ủi bản thân mình, nhưng nó
thừa biết và thừa nghĩ là Hoàng
chỉ nói xạo nó thôi chứ anh mà
quan tâm tới nó, anh mà yêu nó một
người chưa từng gặp mặt ư. Đang mãi suy nghĩ thì điện thoại
đổ chuông là số của Hoàng nó
muốn nói nhiều lắm nhưng vừa
bắt máy lên Hoàng đã giành phần
nói trước. Em ra đầu ngõ đi có người muốn
gặp em đó. Thôi anh đừng xạo em nữa em
mệt lắm. Vậy à chắc hôm nay nhiều bạn
bè quá, mà em cứ đi ra đi tin anh
một lần này đi nếu anh nói dối thì
sau này anh không có gì cho em đáng
tin nữa. Oh vậy cũng được, mà lần này
anh mà xạo em thì em nghĩ chơi
với anh luôn đó. Linh bỏ điện thoại qua bên và đi
lấy áo khoác để đi ra ngoài không
biết là trò gì nữa. Ủa giờ này rồi mày còn đi đâu nữa
tiếng nhỏ bạn nó. Uhm tao ra đầu ngõ, mày rảnh
không đi với tao chứ tối rồi tao
cũng thấy sợ mày ơi. Uhm vậy đợi tao tí mà giờ này mày
còn đi gặp ai nữa vậy sao không
để sáng mai. Linh nhìn bạn và nhún vai. Nó đi nhưng nó biết là không có kết
quả gì rồi vì ai mà tin cho được
chứ. Bước đi nặng nề ra tới
đầu ngõ sao không thấy ai hết,
định quay vô thì nó nghe giọng nói
của một người sao mà quen vậy nhưng nhìn rã ra thì người này
mình chưa gặp. Em không nhận ra anh ah. Xin lỗi nhưng anh là ai vậy. Người kia tay cầm một bó hoa
lớn và trong tai còn kèm theo một
hộp đựng gì hình trái tim nữa,
Hoàng đi đến bên cạnh nó theo
phản xạ tự nhiên nó lùi lại một
bước con bạn nó thì không biết gì hết chỉ biết nhìn thôi. Có phải em là Linh không. Ủa sao anh biết hay vậy Anh đã thấy em qua hình rồi mà,
em không nhận ra anh thật ah, anh
là Hoàng nè người mà trước đây
bị em chửi đó em nhớ không. Làm sao nó quên được chứ nhưng
nó không dám tin thôi, vậy là nó
được gặp Hoàng một con
người hoàn toàn bằng da bằng
thịt vậy là anh không nói dối nó
ah, Linh mừng lắm nhưng vẫn đứng im chỉ cười thôi nhưng
hình như là nó thấy vị mặn ở
khóe môi. Em tin là anh không nói dối rồi chứ.
Nó khẻ gật đầu nhưng sao nó
thấy anh khác với trong hình quá.
Hay là bị nhầm người, em không
nhầm đâu, là anh mà Hoàng vừa nói
vừa đưa bó hoa về phía nó. Anh về quê được có 1 tuần thôi mà lúc
chiều do đi muộn nên giờ mới tìm
đến địa chỉ của em được. Em
đừng buồn nha. Linh gật đầu sao lúc này trông nó
dể thương vậy đó là lời nhỏ
bạn nó nói với nó sau lần gặp
nhau đó. Vậy là nó đã được gặp Hoàng
giờ không có lí do gì để nó từ chối
Hoàng nữa vì những gì anh hứa
với nó anh đều làm cho nó rồi.
Vậy là tình yêu của hai ngừơi
được chấp nối từ chiếc điện thoại nhưng còn rất nhiều thử
thách nữa mà cả nó và Hoàng phải
vượt qua vì hai người ở quá xa
nhau thời gian bên nhau quá ít thì
trong hai người phải luôn có sự
tin tưởng lẫn nhau. Rồi tình yêu của họ sẻ đi đến đâu đây, ngôi
nhà và những đứa trẻ hay là cũng
như bao mối tình dang dở khác...
Tags: giaitri85.wap.sh/tinh yeu tu dien thoai
SEO : Bạn đến từ :

Goidien [SMS] 01269297722Goidien 1Coddauw 4
U-ON
C-STAT
trang chu